Theo Tổ chức Lao động Quốc tế, khoảng 17 triệu lao động Việt Nam có thu nhập dưới chuẩn nghèo 2 USD một ngày và khoảng 23 triệu người khác đang sống mấp mé trên ngưỡng đó. Có nghĩa là, khoảng 40 triệu lao động thuộc loại nghèo, thu nhập trên dưới 2USD một ngày (gần 50% dân số).
Nếu con số chuẩn định dao động lên 3 USD một ngày hay 90 USD một tháng (khoảng 19 triệu đồng) thì tỷ lệ dân lao động trong nhóm nghèo này là 67%.
Tổ chức Lao Động Quốc Tế chỉ quan tâm đến và tính số công nhân nghèo, còn chúng ta lại có thể đoán biết thêm về thu nhập của người nông dân và gia đình ở vùng quê. Đây là thành phần bị các con số thống kê mang bệnh thành tích bỏ qua vì khó định lượng. Phần lớn nông dân Đồng Bằng Sông Cửu Long (DBSCL) may mắn nếu kiếm hơn 1 triệu đồng mỗi tháng. Còn các vùng quê miền Bắc Trung Bộ và phía các tỉnh gần biên giới Tàu thì thê thảm hơn nhiều.
Không biết bao giờ các quan chức Việt mới quên được các chỉ tiêu hoanh tráng để tô hồng cho GDP hay đầu tư FDI và chăm chú vào một vấn nạn thực sự cấp bách và ích nước lợi dân? Sự nghèo đói trong xã hội Việt (nếu bỏ qua các lối sống vương giả của 5% dân số làm giàu nhờ…?) có thể so sánh với mức sống của các quốc gia nghèo nhất ở Phi Châu. Bọn mọi rợ đi chân đất, ăn thịt người…chỉ cần vài chục năm đã sắp qua mặt Việt Nam về “xoá đói giảm nghèo”. Ôi, những đỉnh cao trí tuệ của nhân loại! 2USD một ngày cho cả gia đình? Nhưng chúng ta vẫn tự hào là điểm đến hạnh phúc nhất của nhân loại?
No comments:
Post a Comment